TÔMẾCH VÀ THỦ LĨNH TIA CHỚP ĐEN - Trang 55

Khi họ đã vào trong phòng, thủy thủ trưởng nhìn Tô-mếch bằng cái

nhìn trầm tư đầy suy nghĩ.

- Không hiểu nếu như ở vào địa vị của chúng ta hiện nay thì cha cậu sẽ

làm gì đây? - anh cất tiếng sau một lúc im lặng.

- Ba cháu sẽ làm điều mà chúng ta đang định làm, chú thủy trưởng ạ !

Tô-mếch trả lời.

- Nhưng chúng ta sẽ làm gì?.

- Chúng ta sẽ giải thoát cho Tia Chớp Đen.

- Chuyện đó không dễ đâu. Người anh em thân mến ạ ! Bọn lính canh

ông ta như canh giữ con người trong mắt chúng, tay chân ông ta bị còng
khóa, hơn nữa chúng ta lại đang là khách của sê-ríp.

- Giá như Tia Chớp Đen không bị cùm thì cháu có thể giải thoát cho

ông ta được ngay! - Tô-mếch nói. - Chuồng ngựa chỉ cách đó vài chục
bước, chắc chắn ông ta sẽ thoát.

- “Giá như nấm mọc trong ao, thì ta chẳng mất công vào rừng sâu” -

chàng thủy thủ trưởng nổi cáu. - Bây giờ cậu lại giở triết lý ra với tôi cơ
đấy ! Ở đây phải động não để nghĩ ra cách gì cụ thể chứ ! Nếu chỉ có thế thì
tớ đây cũng biết: chỉ cần tháo cùm là ông ta sẽ vù ngay như gió trên thảo
nguyên ! Chúng ta đâu có thể giết sê-ríp để…

Thủy thủ trưởng ngừng đột ngột giữa câu vì chính vào lúc ấy cửa

phòng từ từ hé mở và cô bé Xan-li rón rén trên đầu ngón chân bước vào
phòng.

- Con bé này quỷ quái thật thôi ! Cháu còn tìm gì ở đây nữa thế, hả? -

thủy thủ trưởng kêu lên. - Bé gái như cháu thì giờ này đã phải ngủ từ lâu rồi
mới phải chứ?

Xan-li vui sướng khúc khích cười và gật đầu về phía Tô-mếch.

- Em hãy đưa cho chú thủy thủ trưởng thấy cái mà em mang tới - cậu

bé bảo.