TRANG TỬ NAM HOA KINH - Trang 137

Trang Tử và Nam Hoa Kinh

Nguyễn Hiến Lê

Tạo Ebook:

Nguyễn Kim Vỹ

Nguồn truyện: vnthuquan.net

266[20] Có sách dịch là: mới đầu có vật nhƣng không phân biệt vật này vật khác.

267[21] Một ngƣời giỏi đàn cầm thời đó.

268[22] Một nhạc sĩ thời cổ.

269[23] Thực ra thuyết này của Công Tôn Long, phân biệt cứng và trắng: một phiến đá hoặc cứng

hoặc trắng, không thể vừa cứng vừa trắng (Coi Đại cương triết học Trung Quốc). Công Tôn Long

thuộc phái nguỵ biện.

270[24] Cả đoạn này (từ “Nhƣ trƣờng hợp Chiêu Văn chơi đàn cầm”), D.N.L. dịch khác mà rất lúng

túng; H.C.H và L.K.h. dịch giống nhau, tôi theo họ nhƣng thú thật hiểu lờ mờ lắm.

271[25] Theo L.K.h. câu này Trang tử muốn khuyên ta đừng đòi làm gƣơng mẫu bắt ngƣời khác

theo, cứ tìm hiểu họ để cải thiện họ thôi.

272[26] Theo L.K.h. Trang tử muốn bảo phán đoán nào cũng thuộc về ngôn ngữ [vậy cùng loại với

nhau] mà ngôn ngữ thì không diễn nổi cái thực sự là thực (le réel vraiment réel, trái với cái thực mà

là giả).

273[27] Tức có cái gì tạo ra vũ trụ.

274[28] Đầu thu, các loài vật mọc những chiếc lông con, đầu rất nhỏ.

275[29] Một trong năm núi lớn ở miền Đông Trung Hoa.

276[30] Vì nếu nói về nó, thì phải dùng ngôn ngữ, nhƣ vậy thì có thêm một cái nữa, mà vũ trụ không

còn là “một” nữa.

277[31] Vì nếu vũ trụ hợp nhất, đã là “một” thì nó đã ở trong khu vực ngôn ngữ rồi: vì tiếng “một”

thuộc về ngôn ngữ.

278[32] Vì cứ thêm một, thêm một hoài tới vô cùng, suốt đời cũng không xong.

279[33] Vì nói về nó thì phải dùng ngôn ngữ, nhƣ vậy là có thêm một cái nữa, mà vũ trụ không còn

là “một” nữa.