TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 112

Tri

ết-lý Đại-Đồng

112

7- V

ấn: Thưa Cụ, Chánh sách Hoà -bình Chung Sống là

m

ột đường lối Chánh-trị mà Tôn-giáo có nên làm Chánh

tr

ị hay không?

Đáp: Đời có chánh-trị của Đời, mà Đạo có chánh

tr

ị của Đạo. Theo mặt Đời với sự nhận thức thông thường,

h

ễ làm chánh-trị thì phải mưu-mô xảo-quyệt, dùng tất cả

m

ọi biện-pháp để tranh-thủ kỳ được chánh-quyền cho một

cá-nhân hay m

ột đảng-phái.

Mu

ốn đi đến mục-đích thì tất cả mọi biện-pháp đều

t

ốt (Tout les Moyens sont bon) Chẳng kể nó là bạo-tàn, bất

nhân, b

ất nghĩa hay không.

Điều đó quả-quyết Đạo Cao-Đài không bao gi

ch

ịu làm.

Trái l

ại, Chánh sách Hoà-Bình Chung sống là một

đường lối chánh-trị của Đạo và Đạo phải làm, vì nó xây
d

ựng trên nền tảng hoàn-toàn đạo -nghĩa: chẳng vì danh,

ch

ẳng vì lợi và cũng chẳng vì quyền, mà chỉ vì mục-đích

c

ứu nhân độ thế, tìm cách cứu mạng sanh-linh khỏi phải bị

đưa ra bãi chiến -trường tiêu diệt và đem lại Hoà-bình,
H

ạnh-phúc cho toàn dân.

Chánh sách Hoà-Bình Chung s

ống không chống

Chánh-quy

ền và cũng không tranh Chánh-quyền

8- V

ấn: Thưa Cụ, cho biết ý-kiến về ngày hồi hương của

Đức Hộ-Pháp và của Cụ?

Đáp:Trước tình-trạng đau thương của dân-tộc Việt

Nam ph

ải chịu cảnh chia xẻ nước nhà, có biết bao người

B

ắc phải di-cư vào Nam và bao nhiêu người Nam phải tập

k

ết ra Bắc, hằng ngày đang mỏi mắt trông, đặng sum-họp

trong c

ảnh gia-đình êm-ấm để chồng gặp vợ, cha mẹ gặp

con, anh em hoà-ái, thì

Đức Hộ -pháp và Tôi dầu phải bất

l

ực ngồi nhìn đi nữa, thì cũng tự mình lưu vong để cùng

chung

chia đau, sớt thảm với đồng-bào.