TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 170

Tri

ết-lý Đại-Đồng

170

Con người sanh ra về mô dạng vẫn là con người

như Cha và mẹ, nhưng không thể bảo rằng: người con
hoàn-toàn riêng l

ẻ với Cha và Mẹ. Ta không thể chối bỏ

nét tương-tự của cha mẹ còn in rõ trên gương m ặt, trong
thái-

độ, cử-chỉ. Người con hiếu-nghĩa sao quên được giọt

tinh cha huy

ết mẹ hằng luân-lưu trong huyết mạch.

Như vậy, con người là đủ cả Tam tài.

3- Tôn-giáo không th

ể bỏ qua

Ta không th

ể hiểu Tôn-giáo qua sự nhìn ngắm

nơi hành-tàng của hàng giáo-phẩm: Tôn-giáo vì hay quá
chú-tr

ọng đến hình-thức nên dễ biến thành đối-tượng tại

ngo

ại kiểu nhân-hình-hoá, tức mặc cho siêu vượt các dấu

cá-th

ể được qui-định khúc chiết; đưa vào những tập-tục tư

riêng, nh

ững phạm-trù đặc biệt: là cái làm người ta xa lìa

nhau là vì làm m

ất phổ-biến, cảm-tình đâm ra độc chiếm

và b

ất-tương-dung và vì thế phải tiêu-diệt người nghĩ khác

v

ới mình”.

Ngay đến Leibniz khi nghĩ đến thống-nhất nhân-

lo

ại, chủ-trương tiêu diệt người Tures ..Roger Bacon cũng

cho là c

ần-thiết phải tiêu-diệt người Hồi Sarasins Dante

b

ảo phải tận diệt Islam” (1-109).

S

ự thật là như vậy, nhưng đó là phàm-giáo chớ

không ph

ải chính-giáo. Trước mắt nhơn-loại hiện thời

Tôn-giáo làm cho Tây-Âu ghê-t

ởm, nguyền-rũa, có lẽ là

m

ột số người Công-giáo vì đã hành -động sai lạc ý-nghĩa

Bác-ái c

ủa Chúa.

Th

ầy đã nói:

“Chúa C

ứu-Thế đã đến với các con, Người đã phải

ch

ịu đổ máu Thánh để chuộc tội cho loài người. Trong