TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 182

Tri

ết-lý Đại-Đồng

182

Trong m

ột tiểu-gia-đình có trên thuận dưới hoà mới

đem lại hạnh-phúc cho tập thể gia đình đó.
“M

ở rộng phạm-vi ra thêm: lớn từ đoàn-thể, Tôn

giáo, qu

ốc gia, xã- hội nếu đặng hoà-thuận với nhau thì sẽ

đặng an-vui.
“C

ũng như trong cửa Đạo Cao-Đài ngày nay: Dùng

Nh

ạc trong mọi nghi-thức của Đạo là để tượng-trưng và

nh

ắc nhở con cái của Đức Chí-Tôn một chữ HOÀ. Mỗi

nh

ạc-khí có âm-thanh khác nhau nhưng khéo hò a nhau thì

đặng một bản nhạc êm đẹp vô cùng.
“Có Hoà m

ới đi đến Đại-Đồng, nếu còn bất hòa tức

là còn d

ị biệt thì không thế nào đi đến sự Đại-Đồng đặng.

Ý-ngh

ĩa thâm xa hơn:

“Đạo quí là tại hoà, tạo thiên lập điạ cũng bởi Âm

D

ương hòa-hiệp sanh hóa muôn loài, cũng b ởi một chữ

“hoà”.

Đức Hộ-Pháp có nói trong bài Diễn-văn về CHỮ

HOÀ:
“Phép c

ủa Trời có một, là thương khắp cả chúng

sanh, nên định cho phẩm-vị hữu-hình và thiêng-liêng có
m

ột, nghĩa là phải tương-đắc cùng nhau, đặng định-quyết

phép công-bình, lành th

ăng dữ đọa.

“Máy T

ạo bởi chữ hòa mà có thì thế-giái càn-khôn

c

ũng phải Hoà mới vĩnh-cửu, địa-cầu này cũng ph ải Hòa

m

ới toàn bảo; nhơn-loại cũng phải Hoà mới trường-tồn,

ch

ẳng khác nào xác thịt Hoà-thuận cùng linh hồn mới

mong đạt Đạo.
“L

ấy lớn mà định nhỏ, xem nhỏ mà tìm lớn, thi-hài

này nh

ờ Hòa-khí mà thành hình, thì linh-hồn cũ ng phải

tùng theo phép âm dương Hoà-hiệp mới qui hồi cựu bổn;
linh-h

ồn bởi chữ Hoà-khí mới có đến, thì tức nhiên phải

nương theo hoà-khí mới có về.