TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 185

Tri

ết-lý Đại-Đồng

185

gay g

ốc, những ánh nắng gay-gắt lẫn dịu-dàng, những

dòng sông u

ốn khúc, những tấm lòng hớn-hở cũng như

nh

ững nỗi-niềm đau thương. Xuân là tất cả những hương

s

ắc của đất trời hoà-hợp lại. Xuân là tất cả những nét đẹp

và x

ấu hoà lẫn nhau trong đó thể hiện sâu xa nhất cái đẹp

v

ĩnh-cữu và ngự trị trên ấy một ánh dương quang. Tóm lại

Xuân là kho

ảng thời-gian thịnh sáng của một chu-kỳ thời-

gian l

ẫn không gian. Đó lý Đạo nhiệm-mầu là thế.

“Trong t

ốt có xấu, trong xấu có tốt, nhiều cái xấu

t

ạo nên cái tốt, nhiều cái tốt tạo nên cái xấu mới lại do

nh

ững cái gọi là xấu ấy hoà-hiệp nhau thành điểm tốt

hoàn-toàn.
“Còn phân tán là còn luân l

ạc ra đi, khi hoà- hợp

là lúc đầm-ấm trở về. Đi, về mãi mãi cho cùng tận càn-

khôn để chơn-linh mãi cao-trọng đó là lý chơn-chánh nhất
c

ủa Đạo-mầu.

“Tôn-giáo

ở địa-cầu tuy nhiều như thế và dường

ph

ản-khắc nhau nhưng sự thật vẫn hoà-hợp lẫn nhau. Nếu

không có sáo, không tr

ống, không kèn, không đàn, không

nh

ịp phách, không dễ khi tạo bản Đại-hòa. Nhiều chơn-

linh t

ấn-hóa không đồng đều thì có nhiều Tôn-giáo mở ra

để thích hợp cho trình-độ của họ, Thầy cho mở Đạo cùng
kh

ắp các nơi không khác nào Thầy cho nhiều trẻ đi học

t

ừng phần, từng cách xử-dụng nhạc-cụ, để một ngày nào

đó họp lẫn nhau lập thành một phiên Đại-Nhạc-hội. Phiên

Đại-hội ấy ngày nay chính là Hội-Long-Hoa. Bản Hoà-tấu

ấy là bản Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ. Nơi Đại-hòa-tấu ấy
là Tòa-Thánh Tây-ninh t

ại nước Việt-Nam của các con”

Ngày nay, Đức Chí-Tôn mở Đạo dùng cả Âm,

thinh, s

ắc, tướng, để cảm hóa nhân-tâm không gì bằng

Âm-nh

ạc. Lại nữa linh-hồn của Đạo phải kể đến: Nhạc, Lễ