TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 186

Tri

ết-lý Đại-Đồng

186

và Đồng-nhi, tức là hồn của thi thơ đó vậy. Lời tựa trong

kinh Thi đã diễn-tả được tinh-thần ấy:
“Khi hoài-bão còn

ở trong tâm của người là Chí, phát

ra l

ời là Thi.

Tình

đ ộng ở trong mà diễn ra bằng lời, lời thấy

chưa đủ thì ta ta-thán. Ta-thán thấy chưa đủ, thì ta ca vịnh.
Ca v

ịnh thấy chưa đủ, thì bất-giác tay ta múa, chơn ta

nh

ảy.

Tình c

ũng phát-động ở trong mà diễn ra bằng âm-

thanh. Âm-thanh thành bài g

ọi là âm-nhạc:

-

Nước trị thì âm-nhạc yên và vui, chánh-trị được

điều-hòa,

-

Nước loạn thì âm-nhạc oán và nộ, chánh-trị bị

ngang trái,
-

Nước mất thì âm-nhạc buồn và rầu, dân-tình

kh

ốnđốn.

B

ởi vậy, chính-đính còn hay m ất, làm động đến

thiên địa, cảm đến quỉ thần, không gì bằng Kinh Thi”.
T

ừ khi mới mở Đạo, Đức Hộ-Pháp đã chú-ý đào-

luy

ện cho bộ Nhạc về môn Âm-nhạc cổ-truyền, Đức

Ngài ban Thánh-l

ịnh cho Chức-sắc Bộ Nhạc để đi hành

Đạo địa-phương và giải -thích về giá -trị cần-thiết của
Nh

ạc:

“B

ần-Đạo đến dự lễ này trọng-yếu đặng mừng cho

c

ả Chức-sắc Bộ Nhạc lãnh sứ mạng đặng chỉnh-đốn cả Lễ

Nh

ạc y theo chơn-truyền của Đạo.

Các em, m

ấy đứa nhỏ, Thầy lấy làm vui mừng thấy

c

ả tâm-đạo của mấy em, biết chọn một con đường lập

thân-danh khéo-

léo. Qua thường nói với mấy em rằng:

N

ếu một nền Tôn-giáo nào mà không có LỄ, không có

NH

ẠC, thì cả cái mỹ-pháp của nó, dầu thể-pháp, dầu bí-

pháp c

ũng vậy, chẳng hề khi nào đặng tốt đẹp hoàn-mỹ,