TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 188

Tri

ết-lý Đại-Đồng

188

ch

ẳng hề khi nào xảy ra, nếu có xảy ra là tại họ vô-lễ cùng

nhau mà ch

ớ! Do nơi vô-lễ ấy mà nhân-loại chịu thống-

kh

ổ hai phen đại-chiến hoàn-cầu. Mấy em nghĩ, họ vô-lễ

cùng nhau cho đến nước họ đập bàn ghế ra khỏi Hội-Nghị
c

ủa Quốc-tế, là tại thiếu Lễ, mà Lễ là Nhạc.

Qua l

ấy một bằng cớ rõ-ràng, người Pháp đã nói:

“La Musique adoucit les Moeurs”
Nh

ạc làm cho phong-hóa, luân-lý tốt đẹp dịu-dàng,

mà không ph

ải một mình nư ớc Pháp mà thôi, mà các liệt

qu

ốc Âu-Châu đều cũng nói.

Ấy vậy, giờ phút này Qua ký Thánh-lịnh cho mâý

em đi các nơi, cốt ý đặng mấy em đem cái ngôn-ngữ điều-
hoà, l

ấy một ống tiêu mà Trương-Lương đã làm cho tan vỡ

m

ột đạo-binh hùng-tráng của Hạng-Võ, đánh tan nát cơ-

nghi

ệp của Sở. Thâu đạt cơ-nghiệp ấy đem lại cho nhà

H

ớn, duy có ống tiêu Trương-Lương mà thôi.

Gi

ờ phút này, Qua giao cho mấy em một sứ-mạng

làm sao cho thiên-h

ạ nghe ống tiêu Thiêng-liêng của mâý

em đặng tinh-thần nòi-giống mấy em đứng dậy định

tương-lai vinh-quang cho mình. Với cái giọng ngọt dịu
c

ủa mấy em, làm cho thiên-hạ thức tỉnh, diệt tiêu bớt

hung-

hăng bạo-ngược. Trái lại đem đến một con đường

hoà-hu

ỡn, cao quí, tốt đẹp, êm dịu, đem lại cái đạo-đức

tinh-th

ần chiến-thắng để cứu-vãng sanh mạng loài người.

B

ởi giờ phút này họ đang đi đến con đường diệt vong mà

ch

ớ!”

Nh

ạc

là cái gì đặt bên trên âm-thanh. Thanh 聲

là m

ột tiếng kêu nào bất cứ. Khi tiếng kêu đó có văn-vẻ,

ti

ết-điệu thì gọi là Âm

. Khi âm đó đưa tới Đức gọi là

Nh

ạc.

“Thanh văn chi vị âm, đức âm chi vị nhạc”