TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 233

Tri

ết-lý Đại-Đồng

233

c

ảm thấy chẳng qua chỉ là sự tổng-hợp của những cảm-

giác c

ủa con người như: cứng, mềm, nóng, lạnh.

“Ch

ủ-nghĩa duy-tâm khách-quan, cũng khẳng-định

r

ằng ý-thức là tính thứ nhứt, nhưng ý-thức này không nằm

trong đầu óc con người mà tồn-tại độc-lập, khách-quan ở

bên ngoài con người, không phụ thuộc vào con người và

loài người. Các nhà triết-học duy tâm khách-quan gọi ý-
th

ức đó là“ ý-niệm”. (Platon). Hay “ ý-niệm tuyệt đối”.

“tinh-th

ần tuyệt đối”,“lý tính thế giới” (Hégel).

Theo h

ọ, các loại “ý niệm”, “tinh-thần”, “ lý tính”

đó có trước thế-giới và sáng tạo ra thế giới.
“Ý-ki

ến của các nhà triết-học cũng khác nhau trong

vi

ệc giải-quyết mặt thứ hai của vấn-đề cơ-bản của triết

h

ọc, tức là vấn-đề con người có thể nhận-thức được thế-

gi

ới hay không?

“Nh

ững nhà triết-học duy-vật khẳng định rằng: con

người có thể nhận-thức được thế-giới, rằng nói chung
nh

ững hiểu biết của con người về thế-giới là đúng-đắn.

Các nhà tri

ết-học duy-tâm hoặc phủ nhận khả-năng con

người có thể nhận-thức được thế-giới (thuyết“không thể
bi

ết”) hoặc thừa nhận con người có thể nhận-thức được thế

gi

ới, nhưng thế-giới đó lại không phải là thế-giới khách-

quan, mà là th

ế-giới tồn-tại trong tư-tưởng và cảm-giác

c

ủa con người (chủ-nghĩa duy tâm chủ-quan), thế giới của

“ý-ni

ệm” thần bí (chủ-nghĩa duy tâm khách-quan).

“Ch

ủ-nghĩa duy-tâm chủ-quan và chủ-nghĩa duy-

tâm khách-quan, tuy có ch

ỗ khác nhau về cách giải-thích

nhưng lại giống nhau về cơ-bản, cả hai đều thừa-nhận ý-
th

ức là cái có trước, cái quyết-định, đều phủ-nhận khả-

năng con người có thể nhận-thức được thế-giới khách-
quan. C

ả hai đều có quan-hệ bằng cách này hay cách khác

v

ới Tôn-giáo và thừa-nhận sự tồn-tại của Thần-linh,