TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 235

Tri

ết-lý Đại-Đồng

235

B

ấy giờ, đạo-đức, Thần-linh, Tôn-giáo, lại là những

v

ấn-đề được xác định ranh giới lại.

3-Nh

ững chơi-vơi mâu-thuẫn:

Tuy hai mà m

ột -cái một là cái hiệp-hoà – Con

người sẽ không còn là ngư ời, nếu vật-chất bị ý-thức tách
r

ời.

a/-V

ật-chất và ý-thức là hai hình-thái hiện-thực

luôn có trong con người và luôn gắn liền nhau không thể
tách r

ời được; ý-thức không có trong sự vật, cây cỏ và cầm

thú

(đành rằng cầm thú có cảm-giác, cảm-giác chưa phải

là ý-th

ức hay cho rằng đó là ý-thức hạ-đẳng không sao).

Vì nghiên-c

ứu, vì biện-chứng mà triết-gia chia nó

ra hai ph

ần như chia một trái cam chẳng hạn: nước và vỏ.

Th

ực sự ta thấy nước và vỏ, nhưng vỏ là phần nào?

Ph

ần ngoài hay cả phần xác còn lại kia ? Thế sao không

g

ọi xác mà gọi vỏ? Tại bác bẻ thêm rắc-rối, thật tình dụng

ý ng

ười nói và người nghe cảm-thông nhau.

Tách r

ời vật-chất và ý-thức không thể được bởi cái

nào là v

ật-chất, cái nào là ý-thức nơi con người. Vật-chất

là cái th

ấy được: đầu, mình, Tứ chi, Ngũ t ạng, lục phủ;

còn ý-th

ức là; nói, cười, ca, hát …cái đó là sự phát hiện

c

ủa ý-thức chớ không phải ý-thức, vì có ngư ời cười mà

không vui,

có người nói là ghét mà thương mới khổ.

Hai hi

ện-tượng: Vật-chất và ý-thức lại xếp chung

trong ch

ủ-nghĩa duy vật, quả là chơi-vơi, mâu-thuẫn.

b/-

Đã không phân tách

đư ợc làm sao biết cái

nào có trước, cái nào có sau, và cái nào quyết-định cho cái
nào? Có th

ể xét đoán con người từ lúc sanh ra đến khi

ch

ết, ta thấy ý-thức càng trưởng thành nhờ lao-động, nhờ

giáo-d

ục…nhưng ý-thức không có khi cái thai lọt lòng mẹ.

V

ậy nó có trước hay cùng lúc, nếu có trước thì nó ở đâu

trong th

ế giới?