TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 237

Tri

ết-lý Đại-Đồng

237

song mượn chữ gọi là“ ĐẠO” (hữu vật hỗn thành, tiên-

thiên địa sanh, tịch hề, liêu hề, độc lập nhi bất cải, châu
hành nhi b

ất đã i, khả dĩ vi thiên hạ mẫu, Ngô bất tri kỳ

danh, t

ự chi vị Đạo)

-Nho-giáo: Chu-liêm-

Khê là người Trung-hoa sanh

vào kho

ảng năm 1.017-1.073) nói rằng: “Vô cực nhi Thái-

c

ực”.

S

ở dĩ nói rằng “Vô cực” mà “Thái cực” là vì Thái-

c

ực ở trong vô-cực mà ra (hữu sanh ư vô).

“Ho

ặc nói rõ là: Vô-cực là cái bản thể vô-vi tự tại,

l

ặng lẽ bất biến, người ta dùng ngôn-ngữ để mô-tả thì

không nói rõ

được, dùng trí phàm để ngẫm-nghĩ thì không

ng

ẫm-nghĩ nỗi, nhưng đứng về phương diện Dịch-lý thì

g

ọi Vô-cực là Thái-cực là đầu mối sanh âm dương.

-Ph

ật-giáo: Phật-giáo gọi ĐẠO là chơn-như. Có câu

nói r

ằng:“Chơn-như giả vũ-trụ chi bản thể, nãi bất sanh bất

di

ệt, vô thủy, vô chung, bất tăng, bất giảm” Nghĩa là

Chơn-như là bản thể của vũ -trụ, chẳng sanh, chẳng diệt,

không trước, không sau, chẳng thêm, chẳng bớt. Tịnh thì
g

ọi Chơn-như, Động thì hóa-dục vạn-vật (chư pháp).

“Tóm l

ại: Khí Hư-vô, cái Vô-danh, vô-cực, chơn-

như, danh từ tuy khác nhưng tựu trung đều chỉ về một bản
th

ể: “không”.

“Có điều nên lưu-ý là: tuy nói ĐẠO là vô-danh, vô-

hình, vô s

ắc, tức cái bản thể “không” nhưng cái bản thể

“không”

ấy, chẳng phải trống rỗng, mà nó lại là “có” tức là

cái “di

ệu-hữu” là năng-lực sanh-hóa. Đạo-đức-kinh

chương 14 nói rằng:

“Đạo có ba trạng thái là : Di, Hi, Vi .

-Di là xem mà ch

ẳng thấy, nên gọi là “Di”

-Hi là lóng mà ch

ẳng nghe, nên gọi là “Hi”

-Vi là b

ắt mà chẳng nắm được,nên gọi là “VI”