TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 238

Tri

ết-lý Đại-Đồng

238

DI ,HI, VI là ba tr

ạng-thái hỗn-hợp thành một bản

th

ể. Cái bản thể ấy phía trên không phản chiếu ánh sáng,

phía dưới không ẩn khuất bóng tối, vằng-vặc mà chẳng có
tên r

ồi lại trở về chỗ không vật.

Th

ật ĐẠO là hình-trạng của cái vô-hình, là

TƯỢNG của cái vô vật (Thị chi bất kiến, danh viết: Di;
Thính chi b

ất văn, danh viết :Hi; Bác chi bất đắc,danh

vi

ết: Vi, thử tam giả bất khả trí cật, cố hỗn chi vi nhứt, Kỳ

thượng bất kiếu, Kỳ hạ bất muội, thằng thằng bất khả
danh, Ph

ục qui ư vô vật, Thị vị trạng chi vô trạng).

Tóm l

ại, nay như nói ĐẠO là “không” thì chẳng

ph

ải, còn nói Đ ẠO là “có” thì lại lầm, cho nên nói ĐẠO

dường như có, dường như không, tức trong cái “không” có
cái “di

ệu-hữu” là năng-lực hay hóa-sanh, sanh-hóa.

Vì ngôn-ng

ữ xưa khó hiểu, giảng-giải mông-lung

thành người sau đọc chẳng rõ rồi hoặc phủ-nhận, hoặc tin

đại, tin càng, truyền y theo sách như vẹt, thế chẳng ích gì
cho ai c

ả.

Cái khuy

ết-điểm của các nhà truyền-giáo xưa chưa

ch

ịu giải rõ như ĐỨC CHÍ-TÔN ngày nay. Cứ nói “vô

danh”, “Vô c

ực”, “chơn-như” là những cái mơ hồ; rồi sanh

ra Thái-c

ực cũng là cái mơ hồ hơn. Mơ hồ và mơ hồ, tâm

trí nào hi

ểu được và chịu nỗi !.

a/-

Khí Hư-vô mơ hồ nhưng xác-định là vật-chất vì

là khí ch

ất, chỉ một danh-từ“KHÍ” mà là phát-minh vĩ-đại.

b/-Thay vì x

ưa chỉ nói “vô cực nhi Thái-cực”

無 極

而 太 極 (Vô cực mà Thái-cực ) chẳng hiểu gì cả !

ĐỨC CHÍ-TÔN nói: “Vô cực”(Khí Hư-Vô sanh có

m

ột Thầy và ngôi của Thầy là Thái-cực).