TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 264

Tri

ết-lý Đại-Đồng

264

h

ội vật-chất truỵ lạc” biến thành “xã-hội đạo-đức Nhân-

ngh

ĩa”. Tu như vậy mới gọi là tu nhơn-đạo.

“N

gười tu nhơn-đạo phải làm sao cho người biết

thương người, người biết kính trọng người; người không
thù ghé

t người; nương nhau mà sống, chia nhau mà sống,

ch

ớ không phải tranh nhau mà sống. Biết coi của cải thế-

gian này T

ạo-hóa ban chung cho mọi người chớ không

ph

ải cho riêng một ai, cùng chia sớt cho nhau, chia cơm xẻ

áo cho nhau trong tình th

ương huynh -đệ với tinh-thần vị-

tha, không v

ị-kỷ, quên mình để phục-vụ làm nên cho

người, đúng theo nguyên-tắc “Mỗi người vì mọi người”.

Đó mới thật là thời ĐẠI-ĐỒNG của thiên hạ.
“Mu

ốn đi đến kết-quả đó không phân biệt giai-cấp,

m

ỗi người phải tự lập đại-nguyện cương-quyết tranh-đấu

mãnh-li

ệt với chính bản thân mình, từ bỏ những thói hư tật

x

ấu, thực-hành chơn-lý cho ra thiệt tướng: Phàm tâm hết,

Thánh-tâm sinh; nâng cao tinh-th

ần đạo-đức nhân-nghĩa

cho ra người chân-thật. Dầu cho đạo-đức Cách-mạng hay

đạo-đức Tôn-giáo, thì “Đ ạo-đức” cũng ch ỉ có Một mà
thôi. B

ấy giờ xã-hội đạo-đức lập thành đời mới, con người

th

ật sự là con người Minh-đức, Tân-dân. Đó là mục-đích

c

ủa ĐẠI-ĐẠO.

“Đạo không phân-biệt có tín-ngưỡng hay không có

tín-

ngưỡng. Đạo không ở trên non hay dưới biển; cũng

ch

ẳng phải có ở chùa hay ở miễu. Mà Đạo ở tại chính

trong lòng ng

ười, vì người không biết tầm ra lẽ thật-hành

để phát-huy đúng mức, đúng pháp mà thôi.
“N

ếu chẳng tu tâm sửa tánh để lập đức mà muốn có

đức thì phải vị-tha, không vị-kỷ. Vị chánh danh chẳng vị

hư danh; vị ái-chủng, vị cộng-đồng không vị-lợi. Bắt đầu
là ph

ải cố-gắng sửa tánh tình trước, vì tánh chỉ là dụng, tức