TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 265

Tri

ết-lý Đại-Đồng

265

là phương-tiện để đi đến ĐỨC

德, Và đức mới là thể để

phát-huy ra ngoài cái tâm lành c

ủa mình. Từ đó mới đi đến

ch

ỗ NHƠN

仁 và khi phát-động được cái chơn-tâm rồi,

thì con

đường đạt Đạo không xa.

“T

ự tu bản thân mình, trau-giồi đức-hạnh, kiểm-

điểm từng ngày xem mình đã làm bao nhiêu việc thiện và
bao nhiêu vi

ệc bất thiện; cũng như mình đã nghĩ bao

nhiêu

điều lành, lẽ phải và đã nghĩ bao nhiêu đi ều tội-lỗi,

l

ẽ không hay. Rồi mỗi buổi tối đến trước Thiên-bàn quì,

th

ật tâm kiểm-điểm bản thân, sám hối, ăn-năn, phát đại-

nguy

ện, khắc phục phàm tâm, nâng cao Thánh-đức, thật-

hành đúng mức con người mới: Tân-dân, Minh-đức.
“S

ự cố-gắng này phải được liên-tục, hằng năm,

h

ằng tháng, hằng ngày, không đặng giải-đãi, thối chí ngã

lòng, thì m

ới mong thu thập được kết-quả tốt.

“Ngày nào nhơn-sanh nói chung, tín-hữu nói riêng,

áp-d

ụng đúng mức phương-pháp tự tu bản thân, thấy và

làm điều lành, lẽ phải nhiều hơn điều ác, lẽ quấy, là bản
tính mình s

ắp phản bổn hoàn-nguyên, tức là trở về với

“nhơn chi sơ tánh bổn thiện”

人 之 初 性 本 善.

“Đó là một ấn-chứng kỳ-diệu của chúng-sanh, là

m

ột bằng cớ hiển-nhiên, đích-xác. Đúng theo nguyên-tắc

bi

ện-chứng-pháp, chừng ấy con người tự thấy mình đư ợc

c

ải-tạo tốt và mọi người thực-hiện được kết quả tốt thì lo

gì không l

ập đặng xã-hội đạo-đức hay xã-hội chủ-nghĩa

chơn-chánh; trong đó có tình yêu -thương tràn-trề coi nhau

như ruột thịt, nâng-đỡ lẫn nhau, biết lấy cái vui của người
làm cái vui c

ủa mình, lấy cái khổ của người làm cái khổ

c

ủa mình; không lúc nào dám nghĩ đ ến điều gì có hại cho

người khác, luôn luôn phụng-sự cho nhơn-sanh, chia cơm