TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 269

Tri

ết-lý Đại-Đồng

269

giúp đời, giáo-dục dân-sanh thế nào cho đa-số quần-chúng
ý-th

ức cùng nhau thấm-nhuần một lý-tưởng, một ý-chí,

m

ột tác-phong đạo-đức đầy-đủ và một tinh-thần phục-vụ

cao độ.
“Vi

ệc làm này không phải một ngày một buổi mà

nên, mà c

ần phải có sự dày công kiên-trì, tổ-chức thực-

hành có s

ự kiểm-điểm trong nội bộ từ trên xuống dưới, du-

hành h

ọc-tập, truyền-bá khắp nơi cho được đa-số nhơn-

sanh hưởng-ứng, hiệp sức chung lòng đ ể kiến-thiết nền

đạo-đức, xây dựng xã-hội với con người mới Thánh-đức,
Minh-

đức, Tân-dân, đó là đạo-đức cách-mạng.

“Chúng ta ph

ải phân-biệt xã-hội đạo-đức khác hẳn

v

ới xã-hội phong-kiến ngày xưa, quyền-hành chỉ tập-trung

vào m

ột số người cai-quản. Sự thống-trị của số người đó

làm cho nhơn-sanh mất hết quyền sở-hữu, con người bị
nh

ốt vào khuôn-khổ, chẳng khác nào con vật để phụng-sự

cho m

ột số người độc-tài, độc-đoán toại hưởng.

“Như vậy đời sống buổi đó của nhơn-sanh có gì

g

ọi là lạc thú ?

“S

ống trong một tình-trạng kinh-tế phụ thuộc luôn

thi

ếu kém, lắm đau buồn, mãn lo vấn-đề sanh sống vật-

ch

ất chưa rồi, còn có thời giờ đâu mà nghĩ đến vấn-đề đạo-

đức, tinh-thần. Người có cầm quyền-tước khi ấy lại lấy
dân-sanh làm v

ật-dụng, lợi-dụng Tôn-giáo để sai khiến

người nhẹ dạ non lòng, gây lắm điều mê-tín .
“V

ới sự ám-ảnh của đời vật-chất nhồi nắn vào sự

c

ầu tài, cầu lợi, cầu danh, cầu phước làm cho nhơn-sanh

nhìn

đạo-đức thèm-thuồng, nhìnTrời Phật là một cứu-cánh

xa-xôi vô hình ch

ớ nào có hiểu đâu là chơn-lý ĐẠI-ĐẠO

“Vì th

ế luật biến-thiên của đất trời xuôi nên những

mâu-thu

ẫn trầm-trọng làm cho đời phải chịu sự biến dịch

tang thương, đảo lộn từ chế-độ này đến chế-độ khác;