TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 270

Tri

ết-lý Đại-Đồng

270

nhơn-đạo cũng th ế mà Thiên-đạo cũng v ậy. Cả hai đều
ph

ải biến đổi nhiều trạng-thái khác nhau, trong cái mầm

l

ẽ ra bị hủy-diệt lại nảy chồi xanh, xã-hội phong-kiến đi

l

ần đến chỗ tận-diệt, nhường bước cho xã-hội Đại-Đồng.

Đạo-Đức của nhân-loại đến thời kỳ phô-diễn không một
mãnh-l

ực nào ngăn cản đặng. Luật tuần-hoàn là thế ! Như

ta th

ấy hiện tình trên trư ờng Quốc-tế, đời được coi là một

lý-

tưởng, còn Đạo là hoàn-cảnh bố-trí của một trí tưởng

siêu-th

ực, sự thay đổi tùy thời, tùy cảnh, luôn luôn “biến”

và “động”.
“S

ự thay đổi của một thế-hệ dân-sanh đưa con

người đến con đường sáng-lạng, ấy là con đường tiến-hóa,

văn-minh, khoa-học đạo-đức, con đường tự-cứu là cách-
m

ạng tinh-thần , tự mình tranh-đấu với bản thân để chiến-

th

ắng bản năng vật tánh, sửa đổi mức sống đặng điều-hòa

đầy-đủ, tùy khả-năng để tạo nên một nền kinh-tế dân-sinh
b

ồi-bổ lại vết thương lòng của xã-hội đặng lành-mạnh.

“C

ũng vì đấu-tranh kinh-tế mà loài người tàn-sát

l

ẫn nhau, dùng sức mạnh kinh-tế để qui-phục xâm-chiếm,

làm tho

ả-mãn vật-dục sở-tế của một số người.

“C

ũng vì hoàn-cảnh kinh-tế mà xuôi đẩy con

người vào vòng ác-nghịệp đánh mất tính bản thiện của
Tr

ời ban, sung-sướng hay đau khổ, nhứt nhứt đều do nơi

đó mà ra.
“N

ếu trong một hoàn-cảnh kinh-tế dồi-dào, nhờ sự

ch

ủ-trương của đại-gia-đình đ ạo-đức, dù đạo-đức cách-

m

ạng hay đạo-đức Tôn-giáo cũng v ậy. Biết tạo nên một

ngu

ồn sống chung, người người đều ấm no, thì còn có ai

sanh ra ch

ứng bệnh bất-lương, tham-lam, trộm cướp.

“B

ằng nếu con người sống trong hoàn-cảnh kinh-

t

ế thiếu hụt, đói khát, kham-khổ, tinh-thần bị chi-phối, sự

sanh-ho

ạt gặp nhiều khó-khăn thì làm sao nhơn-sanh trở