TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 289

Tri

ết-lý Đại-Đồng

289

lo

ại hay là cả nhơn-loại buộc phải đào-thãi họ, nếu họ

không tuân cái lu

ật ấy.

Còn cái quy

ền CÔNG-CHÁNH, công-bình, chánh-

tr

ực; dầu một kẻ không học kia, dốt nát thế nào mà học

được hai cái đặc tính quí-báu ấy. Tôi tưởng cả thảy thiên-
h

ạ đều cúi đầu tôn-trọng, kính nhường và nhứt là họ

thương-yêu.
THIÊN-LU

ẬT của Chí-Tôn là vậy!

Tân-lu

ật, Đức Chí-Tôn cốt yếu muốn cho ta làm,

đặng ta bảo-vệ cái Tam cang Ngũ thường của nhân-loại.
Nói v

ề phương Đông này dầu cho luận tới các

qu

ốc-gia, xã-hội, đến đâu đi nữa, họ tự-trọng, họ văn-

minh th

ế nào, họ chưa ra khỏi đường lối ấy, niêm-luật ấy

bao gi

ờ, nếu họ ra khỏi là muốn tự-tử bỏ cả xã-hội của họ

thì nó s

ẽ thành cái gì chớ không thành xã-hội.

Gi

ờ đây luận tới Luật Hội-Thánh. Luật của Hội-

Thánh ch

ỉ lập ra trong buổi con cái Đức Chí-Tôn bị óc

ngo

ại hình ngoài đời kia xâm-phạm tinh-thần và hình-chất

c

ủa nó. Hội-Thánh buộc phải lập Luật chẳng khác nào

như một phương-pháp che-chở, như ta đã ngó th ấy một

người kia đi tới miệng giếng họ muốn sa vào đó, ta kêu trở
l

ộn lại. Luật của Hội-Thánh phải chuyển-luân theo thời

th

ế của xã-hội, nhứt là trong con cái của Ngài, chớ thật ra

không có giá-tr

ị gì hết. Bởi hình không có!

Bây gi

ờ nói tới HÌNH của luật Đạo!

Cái quy

ền của Đạo quì hương, t ụng kinh sám-hối,

đáo-để trục-xuất nội thành nơi Thánh-địa, rồi còn dữ hơn
n

ữa trục-xuất ra khỏi Đạo, chớ chưa giết ai, chưa có tù-

t

ội, ngục hình, cũng chưa có đem ai mà b ắn, mà giết bao

gi

ờ! Ấy là luật của Đạo. Vậy cốt-yếu cái khuôn-khổ đại-

gia-

đình tinh-thần này để tạo con cái của Đức Chí-Tôn

thành THÁNH, nong-nã d

ạy-dỗ dìu-dắt thế nào cho họ