TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 299

Tri

ết-lý Đại-Đồng

299

Gi

ờ ta thử hỏi một nền Tôn-giáo đem tâm-lý lòai

người họp một lại là một điều đứng trên cái mức đại-gia-

đình đó.

Làm người chủ xứng-đáng của gia-đình đã là khó,

Làm người chủ xứng -đáng của quốc -gia lại càng

khó,
R

ồi làm người chủ xứng-đáng của một nền Tôn -

giáo không ph

ải dễ,

H

ễ làm chủ được xứng-đáng thì đối với nhân-quả,

ta ch

ỉ có nhân mà không còn quả nữa.

NHÂN-QU

Ả cũng thế, ngày giờ nào ta chẳng còn

là ta, mà còn trong gia-t

ộc ta,

Ngày gi

ờ nào ta chẳng còn là ta, mà sống cho

nhơn-loại, ngày ấy là ngày giải-thoát”.
“Làm s

ao để nhận biết được một Tôn -giáo nào là

m

ột nền Chánh-giáo? Tất nhiên phải đủ yếu-điểm tạo nên

người chủ của nó đặng dẫn dắt nhân-sanh của Đạo ấy: đủ
h

ạnh-kiểm, đủ quyền-năng, phải cao-thượng hơn sự

thường tình, đi cho vững trên con đường hằng -sống mới
x

ứng-đáng là Chủ của đại -gia-đình Càn khôn vũ -trụ. Nếu

c

ả phương-pháp không mực thước, quyền -hành, để đoạt

đến địa-vị Chúa một Tôn-giáo thì không ph

ải là một

Chánh-

đạo

Ta đã thấy gì ? Đạo Cao-Đài có không ?

-Ta suy xét coi ? – Có h

ẳn.

N

ếu con đường ấy kẻ nào cố-gắng thì nên ngư ời

làm Chúa. N

ền Tôn-giáo của Chí-Tôn đã tạo sẵn có mực

thước, chuẩn thằng, phép tắc, để cho người ấy lập nên địa
v

ị”.

“Trong n

ền Đạo của Đức Chí-Tôn nếu ngày giờ nào

con cái c

ủa Ngài biết:

-L

ấy hiếu đối với Ngài,