TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 301

Tri

ết-lý Đại-Đồng

301

Đức Hộ-Pháp nói:

“B

ần-Đạo cũng mu ốn giảng về điều siêu-việt về

tinh-th

ần đạo-đức hầu tóm cả chơn-lý của các tư-tưởng

đối cùng Đức Chí-Tôn nhưng e cho sự cao-siêu mầu-
nhi

ệm ấy nó sẽ quá sức cho sự xét đoán của thính-giả mà

bi

ến thành ra trường mộng-ảo, nên quyết lấy cái thiết-thực

hi

ển-nhiên của Đạo đối cùng đời đương giữa cơn tinh-

th

ần phát-triển, sưu-tầm một mối tư-tưởng phù-hợp với

trình-

độ, với trí-thức nhơn-sanh đương nhiên hầu giúp hay

cho b

ậc cố tâm tầm Đạo.

Nh

ựng cơ-quan và những hành-vi hiện-tượng cuả

các tôn-

giáo đương nhiên ngày nay như dường biến thành

c

ổ-vật, nên đã m ất caí hay để giúp đời tự-ti tự-giác, tâm-

h

ồn thiếu ơn an-ủi, tư-tưởng mất phép chuẩn-thằng, trí-

th

ức không phù hành-động, biểu sao đời không trở nên

m

ột trường náo-nhiệt rắc-rối khó-khăn, rồi giục cho cả

nhơn-sanh dong ruổi trên con đường duy-vật mà quên hẳn
cái quy

ền vi-chủ của trí-thức tinh-thần.

Ôi! th

ử nghĩ cái ngày nào trí-thức tinh-thần đã tiều-

t

ụy thì cái lương-tri, lương-năng cũng do đấy mà tiêu-tàn,

thì con ng

ư ời đứng giữa cõi trần-hoàn này phải trở nên

bao nã?
Chúng ta duy bu

ộc phải trả lời rằng: luật thiên-

nhiên t

ự bảo nó sẽ buộc mỗi cá-nhân chuyên-chú vào sự

s

ống. Hại thay! Cái sống ấy do nơi phép duy-vật mà lưu-

t

ồn thì con người chỉ sống hèn như con vật mà thôi.

B

ần-Đạo chẳng cần luận-thuyết chi sự phân-biệt xa

cách nhau như trời với vực của vật-chất tinh-thần thì chư
thính-gi

ả cũng dư hiểu: Hễ vật-chất hữu bổn nguyên, hữu

định thể, còn tinh-thần thì tự-chủ, tự-do. Ấy vậy, vật-chất
có gi

ới hạn, chớ tinh-thần vốn không giới-hạn.