TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 302

Tri

ết-lý Đại-Đồng

302

Chúng ta l

ại thầm hiểu rằng: Mỗi điều chi hữu bổn,

h

ữu nguyên, hữu định thể, thì cái sự lớn nhỏ của nó, dầu

hình, d

ầu bóng tùy theo mặt luật-pháp định hành-tàng.

H

ễ có bổn-nguyên ắt có xứ-sở cội nguồn, có định thể ắt có

khuôn-viên, s

ắc tướng. Nói tóm tắt, hễ vật thì có chủ. Ấy

v

ậy, do quyền có chủ ấy nó giục thành một trường tranh-

đấu đua chen mà làm cho mặt thế đã biến thành nơi chốn
chi

ến-trường náo-nhiệt.

S

ống của con vật là phải ăn mà sống, phải mặc mà

s

ống, phải ở mà sống, sống một khuôn-luật sắt đá cỏ cây,

côn-

trùng, điểu thú. Nhơn-loại đã nghịch lẫn nhau, tàn hại

l

ẫn nhau, giết bỏ lẫn nhau, cũng do bởi chạy theo cái sống

c

ủa con đường duy-vật.

Trái l

ại, cái sống của tinh-thần là sống tự-chủ, tự

quy

ền, thí cái sống ấy không nguồn, không cội, không luật,

không hình, lkhông b

ờ, không cõi, sống theo gió, theo

mưa, theo trời, theo đất, sống với càn-khôn vũ -trụ, sống
v

ới nhựt, nguyệt, tinh-hoa, theo một khuôn-luật với cái

s

ống vô-ảnh, vô hình của các tư-tưởng bậc thánh-hiền từ

thượng-cổ.
Cái s

ống của con vật chỉ có hai bữa ăn mà sống,

còn cái s

ống của tinh-thần vốn vô độ lượng, cái sống của

v

ật-chất ở tại bụng, cái sống của tinh-thần tại óc, bụng với

óc v

ẫn khác nhau thì hai cái sống cũng khác nhau đ ặc

bi

ệt.

Cái v

ấn-đề tương-tranh của hai cái sống ấy, dầu

cho trình-

độ trí-thức nhơn-sanh đặng cao-siêu tăng-tiến

dường nào cũng chưa x ử trí và giải-quyết thế nào cho

đích-xác.

Dường như chúng ta biết hẳn rằng: Hễ bụng no thì

óc l

ỏng, óc cứng thì bụng mềm. Cuộc tương-tranh này

chưa có một ông tòa nào nghị-án nỗi. Ấy vậy, cái thuyết