TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 62

Tri

ết-lý Đại-Đồng

62

一 để định giá trị cao tột của nó, rồi hợp với chữ nhân 人
là con người; như vậy duy chỉ “người” mới được đứng vào

hàng “đại”. Nhứt là chi? Là cái tâm mật-pháp, mật truyền
c

ủa Đại-Đạo có một không hai, ấy là lớn; đã là l ớn thì

không v

ật gì lớn hơn nữa. Nó bao trùm tất cả vũ-trụ càn

khôn m

ới gọi là Đại, thì được vĩnh kiếp trường tồn, diên

niên b

ất hoại.

Mà người là gì? Phải chăng là do một sản-phẩm của

cha m

ẹ sanh ra không? Đó chính là một tác-phẩm hoàn

h

ảo nhất của Thượng-Đế ban cho, nhưng có người thì da

đen, da đỏ, da vàng…là do khí thiêng và đất đai nơi mỗi

vùng đã un-đúc nên mới có sự dị-biệt ấy, từ chỗ dị-biệt mà
gây nên thành ki

ến; có sự khinh, trọng trong đó. Chung

qui thì t

ất cả đều chấp-nhận rằng con người đứng vào hàng

TAM TÀI là thiên, địa, Nhân;nghĩa là một người hiều biết,
nhìn-nh

ận trên là trời, dưới là đất, giữa là người.

Đồng

同 nghĩa là cùng chung, giống nhau; họp bởi

b

ộ quynh

冂 là vây quanh, là bao-bọc như một khung trời

bao la v

ậy, chứa bên trong chữ nhất

一 và chữ khẩu 口

(kh

ẩu là miệng) tức là một miệng, một tư-tưởng, biết nói

l

ời yêu thương nhau, thân thiết nhau. Bởi nhân-loại ngày

nay nh

ờ có sự thông đồng, giao-hữu nhau nên dễ cảm

thông hơn. Nhưng nêú không có bài toán “yêu-thương” thì
c

ũng dễ gây nên chiến-tranh khốc-liệt, chính nó là con dao

hai lưỡi, cũng nguy-hiểm vậy.

Người xưa cũng đã quan ni ệm rằng “Thế giới Đại

đồng của chung thiên hạ chính là giới hạn của lý-tưởng”.
Nay, bu

ổi ĐẠO CAO-ĐÀI ra đời có mục-đích đem

l

ại một nền Hoà Bình cho nhân-loại, chính Đức Hộ-Pháp