Mạch Khê gật đầu, điểm ấy đương nhiên cô biết rõ.
"Vì trách nhiệm với gia đình rất nặng, lại đối mặt với chuyện tình cảm,
cũng cần phải cân nhắc nặng nhẹ." Trên mặt Nhiếp Thiên Luật thoáng hiện
lên vẻ bất đắc dĩ, "Gặp Đồng Nhan cũng là trùng hợp thôi, tính cách hợp
nhau nên ngay lần đầu gặp anh đã thích cô ấy. Đáng tiếc, anh đã phạm phải
sai lầm của đại đa số gia tộc giàu sang! Trong lúc yêu nhau, anh đã giấu
không nói cho Đồng Nhan thân phận thật của mình, cứ như vậy cùng cô ấy
yên ổn sống chung ba năm."
"Hả?" Mạch Khê mở trừng hai mắt, anh ấy dối cô gái kia những ba năm
cơ đấy.
"Cho đến gần đây, ba anh rốt cục cũng muốn một đám cưới môn đăng
hộ đối, ép anh đi xem mặt. Đến lúc đó, anh mới biết, anh yêu Đồng Nhan
rất sâu đậm rồi. Mà trên thực tế, anh đã sớm coi Đồng Nhan là vợ mình..."
Giọng nói của Nhiếp Thiên Luật có vẻ vô lực.
"Vì thế... Anh đã nói thân phận của mình cho chị ấy, mà chị ấy lại cho
rằng... anh lừa gạt chị ấy?" Điều kế tiếp, Mạch Khê cũng dễ dàng suy luận
ra.
Đám cưới môn đăng hộ đối, lại là môn đăng hộ đối! Mỗi khi thấy
chuyện này, Mạch Khê liền nghĩ ngay đến những ông vua thời phong kiến,
hoặc vương tôn quý tộc vì lợi ích của mình mà cưới hoặc gả cho một người
có địa vị tương xứng. Như vậy, vận mệnh cả đời sẽ thay đổi, hoặc là hạnh
phúc, hoặc là bất hạnh!
Đáng tiếc, xác suất của loại chuyện này thường là... bằng mặt chứ
không bằng lòng, hạnh phúc có được quá ít... quá ít!
Nhiếp Thiên Luật đau khổ mà gật đầu, hai huyệt thái dương hằn gân
xanh cho thấy sự khổ tâm của anh.