"Em nghĩ, nếu anh thật sự yêu chị Đồng Nhan, vậy nhất định phái nói rõ
với chị ấy, để chị ấy biết được rằng anh thật sự yêu chị ấy. Nếu chị ấy cũng
thật lòng yêu anh, chắc chắn sẽ tha thứ cho anh." Mạch Khê nâng tay vỗ
nhẹ bờ vai anh, an ủi nói.
Cho tới nay, cô vẫn luôn cảm giác anh Thiên Luật giấu hình bóng một
người trong lòng. Thì ra đó chính là Đồng Nhan! Một người con gái thanh
tú như vậy, hẳn là tâm tư, lòng dạ cũng rất hồn nhiên, thánh thiện mới có
thể đánh cắp trái tim anh Thiên Luật.
"Sẽ như vậy sao?" Nhiếp Thiên Luật cười khổ, "Đáng tiếc, trong mắt
Đồng Nhan, chỉ còn một ý niệm như kiểu ‘bị rắn cắn một lần, sợ dây thừng
ba năm’."
"Không đâu, anh không thử sao biết được." Mạch Khê vội vàng nói.
Nhiếp Thiên Luật nhìn về phía Mạch Khê, bên môi mang theo ý cười
ảm đạm, "Tiểu Mạch Khê, em rốt cục cũng trưởng thành rồi. Còn nhớ một
lần anh đã hỏi em, có dám dũng cảm yêu một lần không? Hiện tại, em đã
rất dũng cảm rồi!"
"Em?" Mạch Khê giật mình, trong đầu lại hiện lên hình ảnh ba năm
trước đây. Đúng vậy, ba năm sau, cô thật sự dũng cảm hơn rất nhiều. Ba
năm trước, cô căn bản là không dám yêu người đàn ông kia.
"Anh Thiên Luật rất hâm mộ em." Nhiếp Thiên Luật nói lời tự đáy lòng,
nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Mạch Khê thì anh cười cười, "Yên tâm đi,
không phải lo lắng cho anh. Anh biết tình yêu đó đối với mình quan trọng
đến mức nào, anh sẽ tùy theo hoàn cảnh để giải quyết."
Mạch Khê lúc này đã yên tâm, gật đầu một cái, "Cố lên nha!"
Nhiếp Thiên Luật nâng tay vỗ nhẹ đầu cô, vừa muốn nói chuyện tiếp
thì...