người dám làm như vậy..."
Mạch Khê nhìn hắn, lại thấy ánh mắt cười của hắn dần lộ ra vẻ lạnh
lùng tàn khốc quen thuộc. Vẻ mặt này mới đúng là tác phong trước nay của
hắn.
"Anh sẽ giết kẻ đó!" Ngữ điệu như là gió mát nhẹ êm, nhưng Mạch Khê
biết, điều hắn nói là thật. Nếu có người dám to gan làm vậy, hắn thật sự sẽ
giết người!
"Dận..." Mạch Khê không biết từ đáy lòng mình nên cảm động hay nên
lo lắng. Bản tính con người khó sửa đổi. Cứ lấy người đàn ông trước mặt
này làm ví dụ. Hắn có thể là người đàn ông dịu dàng nhất, cũng là người si
tình nhất. Nhưng hắn cũng là người đàn ông nguy hiểm nhất, bởi trong hắn
đã chảy xuôi bản tính của loài sói hoang dã.
"Anh đi lấy tinh dầu cho em." Lôi Dận cười, vỗ nhẹ đầu cô rồi đi ra
khỏi phòng tắm.
Mạch Khê nhìn theo bóng lưng cao lớn của hắn, sự xa lạ, hoảng sợ lại
dâng lên lần thứ hai trong lòng. Cảm giác này rất khó miêu tả, nhưng cứ
dần dần bao phủ lấy cô.
Lôi Dận kéo một ngăn trên bàn trang điểm, bên trong đầy là các loại
tinh dầu chiết xuất thiên nhiên. Những loại này đều là do Mạch Khê tự làm
trong khi rảnh rỗi. Lúc còn ở Provence, cô đã học được phương pháp
chuyên nghiệp để làm tinh dầu hoa.
Lôi Dận lấy ra một lọ, bên trên là những hình vẽ đáng yêu tô bằng chì
màu. Hắn nhìn kỹ thì mới thấy trên đó là đủ loại hình vẽ được lấy từ một
hình mẫu, trên mỗi bình nhỏ đều là khuôn mặt hắn với đủ cảm xúc. Khóe
môi Lôi Dận không nhịn được mà cong lên. Nha đầu này, vẫn còn hệt như
một đứa trẻ vậy.