TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 2012

“Dận nhi à, cái đó…” Lôi lão gia cẩn thận nói xen vào, “Nhà hàng bên

ngoài sao có thể bằng trong nhà chứ. Dù sao cũng là ăn cơm, ở nhà có được
không?”

Mạch Khê nhìn Lôi lão gia, lại nhìn Lôi Dận, ám chỉ muốn hắn gật đầu.

Cho dù là người có trái tim sắt cũng không nên đối xử với cha mình như
vậy.

Ai ngờ…

“Thưa cha kính mến, nếu ông minh mẫn thì hẳn là biết, từ năm tôi mười

sáu tuổi đã ra khỏi Ngự Hoàng Uyển, chưa hề nếm một chút cơm nào ở
đây.” Lôi Dận cười lạnh, tiếng nói trầm thấp lạnh như sương tháng chạp.

“Nhưng mà, nhưng mà đã nhiều năm như vậy…” Lôi lão gia bắt đầu nói

năng lộn xộn.

“Sao? Trong lòng cha kính mến là đã nhiều năm trôi qua rồi sao? Đáng

tiếc, trong lòng tôi mọi chuyện vẫn như mới phát sinh ngày hôm qua.” Lôi
Dận đến gần Lôi lão gia, gằn từng tiếng, “Tôi vĩnh viễn nhớ rõ, ngày tôi
mười sáu tuổi cũng là ngày giỗ của chị tôi!”

Gương mặt Lôi lão gia như co rúm lại, ánh mắt ảm đạm cụp xuống.

“Cha đáng kính có muốn tôi nhắc lại nguyên nhân chị ấy chết không?

Tôi nghĩ là không cần đâu, chuyện ông làm hẳn là ông phải rõ ràng chứ.”
Lôi Dận cong khóe môi, đáy mắt lộ ý cười lạnh băng.

Thân mình Lôi lão gia hơi nghiêng ngả, ông ngã ngồi trên sofa, miệng

thều thào nói: “Đúng vậy, ta nhớ rõ, con bé là con gái ta, sao ta lại không
nhớ chứ. Ta biết con hận ta, con hận ta…nhiều năm trôi qua, con vẫn không
muốn bước nửa bước vào căn biệt thự này.”