anh, nếu anh thật sự muốn làm một thằng tồi trong chuyện này.”
Tôi viết tấm thiệp rồi gửi đi. Tôi không nhắc gì đến chuyện đó nữa.
Nhưng tối hôm đó, những lời nói của Will cứ vang lên trong đầu tôi, tôi vùi
đầu trong thư viện, tra cứu trên một chiếc máy tính còn trống, tôi truy cập
internet. Tôi tìm kiếm xem có loại thiết bị nào Will có thể sử dụng để tự
mình viết ra được không. Trong một tiếng đồng hồ tôi tìm ra được ba loại -
một loại là phần mềm nhận biết giọng nói, một loại phần mềm khác dựa
trên cái nháy mắt và, như em gái tôi đã từng đề cập, một loại thiết bị gõ đeo
trên đầu.
Tất nhiên anh xem thường chẳng thèm quan tâm đến cái thiết bị gắn vào
đầu nhưng thừa nhận rằng phần mềm nhận biết tiếng nói có thể rất hữu ích,
thế nên trong vòng một tuần, cùng với sự giúp đỡ của Nathan, chúng tôi đã
nỗ lực cài phần mềm này vào máy tính của anh, thiết lập cho anh để với
chiếc khay đặt máy tính gắn vào xe lăn, anh không còn phải cần đến một ai
đó khác đánh máy giúp mình. Ban đầu anh hơi lúng túng, nhưng sau khi tôi
hướng dẫn anh để bắt đầu mọi thứ với nó, “Nhận thư này, cô Clark,” anh đã
làm được.
Ngay cả bà Traynor cũng không tìm ra lý do gì để phàn nàn. “Nếu có
bất kỳ loại thiết bị nào mà cô nghĩ có thể cần thiết,” bà nói, hai môi vẫn
mím lại giống như thể bà không tin nó là một thứ thật sự tốt, “hãy nói cho
chúng tôi biết.” Bà nhìn Will một cách căng thẳng như thể anh sắp vặn món
đồ đó ra bằng quai hàm đến nơi.
Ba ngày sau đó, đúng lúc tôi chuẩn bị đi làm, người đưa thư trao cho tôi
một lá thư. Tôi mở thư trên xe buýt, nghĩ rằng nó có thể là một tấm thiệp
mừng sinh nhật sớm của một người họ hàng nào đó ở xa. Thư được viết
bằng chữ đánh máy:
Gửi cô Clark,