TRUYỆN KHOA HỌC VIỄN TƯỞNG CHỌN LỌC - Trang 181

Albert Penchelet ngả mũ chào họ. Họ gật đầu đáp lại. Bất thình lình cô

trẻ hơn hỏi:

- Anh là người thử nghiệm mới hả?

- Vâng, thưa bà.

- Cô thôi anh ạ.

- Tôi xin lỗi.

- Thế cái gì nơi anh hôm nay?

- Cái gì nơi tôi ấy à?

- Vâng, tính cách nơi anh hôm nay là gì?

- Quyền uy với sắc thái kiêu hãnh và đôi chút thần bí.

- Thật tuyệt! Còn nơi em là sự hiền dịu với sắc thái ngây thơ và nét thi vị.

- Cũng thú đấy. Được bao nhiêu ngày hả cô?

- Còn năm ngày nữa.

- Còn tôi có trọn vẹn chín ngày.

- Anh thật may mắn.

- Vì sao cô lại nói thế?

- Chà, thay đổi thật chẳng thú chút nào.

- Thế thì cô chối từ đi!

- Mẹ ơi, mẹ nghe xem, anh ấy thật quả quyết! Điều đó thật tuyệt vời!

- Bà đây là mẹ cô sao?

Cô gái mỉm cười.

- Không đâu, em gọi chị ấy là mẹ vì chị ấy ở đây lâu hơn tất cả mọi

người. Chị ấy khuyên nhủ bọn em, giáo huấn, chỉ bảo nữa.