TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 166

« Tử sinh, cũng giữ lấy lời tử sinh !

« Duyên kia có phụ chi tình.

975

3090. « Mà toan chia gánh chung tình làm hai ? »

Nàng rằng : « Gia-thất duyên hài,

976

« Chút lòng ân-ái, ai ai cũng lòng.
« Nghĩ rằng : trong đạo vợ chồng,

« Hoa thơm phong nhị

977

trăng vòng tròn gương.

« Chữ trinh đáng giá nghìn vàng,

« Đuốc hoa chẳng thẹn với chàng mai xưa.

« Thiếp từ ngộ biến đến giờ,

« Ong qua bướm lại, đã thừa xấu-xa.

« Bấy-chầy, gió táp mưa sa,

3100. « Mấy trăng cũng khuyết, mấy hoa cũng tàn.

« Còn chi là cái hồng-nhan ?

« Đã xong thân-thế, còn toan nỗi nào ?

« Nghĩ mình, chẳng hổ mình sao ?

« Dám đem trần-cấu

978

dự vào bố-kinh !

979

« Đã hay chàng nặng vì tình,

« Trông hoa đèn, chẳng thẹn lắm ru !

« Tứ rày khép cửa phòng thu,

« Chẳng tu, thì cũng như tu mới là !

« Chàng dù nghĩ đến tình xa,

3110. « Đem tình cầm-sắt đổi ra cầm-cờ.

980

« Nói chi kết tóc, xe tơ,

« Đã buồn cả ruột, mà nhơ cả đời ! »

Chàng rằng : « Khéo nói nên lời,

« Mà trong lẽ phải có người có ta !

« Xưa nay trong đạo đàn-bà,

« Chữ trinh kia cũng có ba bảy dường :