TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 168

« Có làm chi nữa, cái mình bỏ đi !

« Nghĩ chàng nghĩa cũ, tình ghi,

« Chiều lòng gọi có xướng-tùy mảy-may.

« Riêng lòng đã thẹn lắm thay,

3150. « Cũng đà mặt dạn, mày dày, khó coi !

« Những như âu-yếm vành ngoài,

« Còn toan mở mặt với người cho qua.

« Lại như những thói người ta,

« Với hương dưới đất, bẻ hoa cuối mùa.

« Cũng nhơ

993

dở nhuốc bày trò,

« Còn tình đâu nữa, là thù đấy thôi !

« Người yêu, ta xấu với người,

994

« Yêu nhau, thì lại bằng mười phụ nhau !

« Cửa nhà dù tính về sau,

3160. « Thì còn em đó

995

, lọ cầu chị đây ?

« Chữ trinh còn một chút này,

996

« Chẳng cầm cho vững, lại

997

giày cho tan !

« Còn nhiều ân-ái chan-chan,

« Hay gì vầy cái hoa tàn mà chơi ? »

Chàng rằng : « Gắn bó một lời,

« Bỗng không cá nước, chim trời, lỡ nhau.

« Xót người lưu lạc bấy lâu,

« Tưởng thề thốt nặng cũng đau-đớn nhiều !

« Thương nhau sinh tử đã liều,

3170. « Gặp nhau còn chút bấy nhiêu là tình.

« Chừng xuân tơ liễu còn xanh,

« Nghĩ rằng chưa thoát khỏi vành ái-ân.

« Gương trong chẳng chút bụi trần,

« Một lời quyết hẳn muôn phần kính thêm !