TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 167

« Có khi biến, có khi thường,

« Có quyền, nào phải một đường chấp kinh ?

981

« Như nàng lấy hiếu làm trinh,

3120. « Bụi nào cho đục, được mình ấy vay ?

982

« Trời còn để có hôm nay,

« Tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời.

983

« Hoa tàn mà lại thêm tươi,

« Trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa,

« Có điều chi nữa mà ngờ,

« Khách qua đường để hẫng-hờ chàng Tiêu ».

984

Nghe chàng nói đã hết điều,

Hai thân, thì cũng quyết theo một bài.

Hết lời khôn lẽ chối lời,

985

3130. Cúi đầu

986

, nàng những ngắn dài thở-than.

Nhà vừa mở tiệc đoàn viên,

987

Hoa soi ngọn đuốc, hồng chen

988

bức là.

Cùng nhau giao-bái một nhà,

Lễ đà đủ lễ, đôi đà đủ đôi.

989

Động phòng dìu-dặt chén mồi,

Bâng-khuâng duyên mới, ngậm-ngùi tình xưa.

Những từ sen ngó, đào tơ,

990

Mười-lăm năm, mới bây giờ là đây !

Tình-duyên ấy, hợp-tan này,

991

3140. Bi-hoan mấy nỗi, đêm chầy

992

trăng cao.

Canh khuya bức gấm rủ thao,

Dưới đèn tỏ dạng, má đào thêm xuân.

Tình-nhân lại gặp tình-nhân,

Hoa xưa ong cũ, mấy phân chung tình !

Nàng rằng : « Phận thiếp đã đành,