TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 25

Thì thật là hay vô cùng và khéo vô cùng.

Tả cái cảnh sợ-hãi như là :

Canh khuya thân gái dặm trường,

Phần e đường-sá, phần thương dãi-dầu.

Thì tưởng không có cái sợ nào hơn cái sợ của một người đàn-bà trẻ

tuổi mà giữa ban-đêm phải bơ-vơ một thân, một mình, ở chỗ đường xa
quãng vắng.

Tả cái tiếc của người giai-nhân bị vào tay phường lái-buôn như câu :

Tiếc thay một đóa trà-mi,

Con ong đã tỏ đường đi lối về.

Mà tiếc người hiệp-sĩ bị sa-cơ thất thế như câu :

Đang khi bất ý chẳng ngờ,

Hùm thiêng khi đã sa-cơ cũng hèn.

Văn mà tả được cái cảm-tình đâu ra đấy như thế, thì ai cũng phải cho là

hay.

Trong truyện Thúy Kiều lại có những lúc bực-bội về nỗi phong trần,

hoặc chua-cay về cái số-kiếp mà than-thở ra những lời chán-ngán như :

Phận bèo bao quản nước sa,

Lênh-đênh đâu nữa cũng là lênh-đênh.

Hay là :

Biết thân chạy chẳng khỏi trời,

Cũng liều mặt phấn cho rồi ngày xanh.

Hay là :

Tẻ vui cũng một kiếp người,

Hồng-nhan phải giống ở đời mãi ru.