TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 27

Khi ở với Thúc-sinh :

Tóc thề đã chấm ngang vai,

Nào lời non-nước, nào lời sắt-son.

Khi ở với Từ Hải :

Tiếc thay chút nghĩa cũ-càng,

Dẫu lìa ngó ý, còn vương tơ lòng.

Duyên em dù nối chỉ hồng,

May ra khi đã tay bồng, tay mang.

Kiều đối với Kim Trọng là người non-nước từ lúc đầu về sau, vì thế, vì

cảnh, mà phải nương-tựa vào Thúc-sinh với Từ Hải. Nhưng khi nhớ Thúc-
sinh thì chỉ có câu :

Săn bìm chút phận con con,

Khuôn duyên biết có vuôn tròn cho chăng.

Thật là tỏ ra cái cảnh người lẻ-mọn.

Còn như nhớ Từ Hải thì :

Cánh hồng bay bổng tuyệt vời,

Đã mòn con mắt phương trời đăm đăm.

Thật là mong-mỏi một người anh-hùng vẫy-vùng trong khoảng không-

gian. Ấy cũng là một ý tả cái nhớ, mà tả ra được như thế, tác-giả đã có công
cân-nhắc từng chữ lắm.

Có chỗ tiên-sinh chỉ dùng những chữ nhỡn-tự thật là tài, như hai câu

này :

Người mà đến thế thời thôi,

… … …

Người đâu gặp-gỡ làm chi.