TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 29

Sen vàng lãng-đãng như gần như xa.

Thật rõ là người trông-thấy trong khi mơ-màng giấc mộng.

Còn ai tính-nết thế nào, khẩu-khí làm sao, tiên-sinh cũng tả ra được

như vẽ cả. Một người đàn-bà đa sầu đa cảm như nàng Kiều, mở miệng ra đã
có tiếng sầu, tiếng oán rồi, như :

Đau-đớn thay phận đàn-bà !

Lời rằng bạc-mệnh cũng là lời chung.

Hay là nằm nghĩ-ngợi những cái lo cái buồn :

Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh !

Hay là đang lúc vui-vẻ mà nghĩ đến cái buồn :

Biết đâu rồi nữa chẳng là chiêm-bao.

Tú-bà, thì :

Bảo rằng đi dạo lấy người,

Đem về rước khách kiếm lời mà ăn.

thật là khẩu-khí một mẹ giầu.

Sở Khanh :

Hãy xem có biết mặt này là ai.

rõ là khẩu-khí thằng xỏ-lá.

Từ Hải :

Bỏ chi cá chậu chim lồng mà chơi,

… … …

Anh-hùng đoán giữa trần-ai mới già,

… … …

Giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha.

Thật là khẩu-khí một người hiệp-sĩ « dọc ngang nào biết trên đầu có ai

».