TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 28

Lấy một tiếng « mà » và một tiếng « đâu » tả rõ ra được một người

quá-khứ, một người hiện-tại, thật là khéo lắm.

Đến cái lối tả nhân-vật và tả cảnh của tiên-sinh thì rất là gọn-gàng, chỉ

vắn-tắt độ vài ba câu, chứ không tỉ-mỉ kéo dài kể rõ hết cả mọi cái mảy-
may, thế mà tả cái gì là nổi hẳn cái ấy lên. Là bởi tiên-sinh khéo dùng lối
hoạt-họa, chọn cái hình-dáng nào rõ thật nổi, rồi tìm một vài chữ thật đúng
mà tả ra, hễ đọc qua là nhận ngay được cái chân-tướng.

Tả các vai người, thì người nào vẽ hệt người ấy.

Như Kim Trọng là một bậc người phong-lưu nho-nhã thì :

Đề-huề lưng túi gió trăng.

… … …

Một vùng như thể cây quỳnh cành giao.

Mã Giám-sinh thì :

Quá niên trạc ngoại tứ tuần,

Mày râu nhẵn-nhụi, áo quần bảnh-bao,

Tú-bà thì :

Thoắt trông nhờn-nhợt màu da,

Ăn gì cao lớn đẫy-đà làm sao !

Sở Khanh thì :

Một chàng vừa trạc thanh-xuân,

Hình-dong chải-chuốt, áo-khăn dịu-dàng.

Từ Hải thì :

Râu hùm, hàm én, mày ngài,

Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao.

Tả người thật thì thế, tả người thấy trong giấc chiêm-bao thì :

Sương in mặt, tuyết pha thân,