TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 60

Vương Quan mới dẫn gần xa :

« Đạm Tiên nàng ấy xưa là ca-nhi.

« Nổi danh tài sắc một thì,

« Xôn-xao ngoài cửa, hiếm gì yến-anh.

« Phận hồng-nhan có mong-manh,

« Nửa chừng xuân, thoắt gãy cành thiên-hương.

42

« Có người khách ở viễn phương,

« Xa nghe cũng nức tiếng nàng tìm chơi,

« Thuyền tình vừa ghé đến nơi,

« Thì đà trâm gãy bình rơi bao giờ !

43

« Buồng không lạnh ngắt như tờ,

« Dấu xe ngựa đã rêu lờ-mờ xanh.

« Khóc-than khôn xiết sự tình,

« Khéo vô duyên bấy

44

là mình với ta !

« Đã không

45

duyên trước chăng mà,

« Thì chi chút ước

46

gọi là duyên sau.

« Sắm-sanh nếp tử, xe châu,

47

« Vùi nông

48

một nấm, mặc dầu cỏ hoa.

« Trải bao thỏ lặn, ác tà,

49

80. « Ấy mồ vô chủ, ai mà viếng thăm ! »

Lòng đâu sẵn món

50

thương tâm,

Thoắt nghe Kiều đã đầm đầm châu sa :

51

« Đau-đớn thay, phận đàn bà !

« Lời rằng bạc-mệnh cũng là lời chung.

« Phũ-phàng chi bấy Hóa-công !

52

« Ngày xanh

53

mòn-mỏi, má hồng phôi-pha,

« Sống làm vợ khắp người ta,

« Hại thay

54

! thác xuống làm ma không chồng !

« Nào người phượng chạ loan chung,