TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 61

90. « Nào người tích lục, tham hồng là ai ?

55

« Đã không kẻ đoái, người hoài,

« Sẵn đây ta kiếm

56

một vài nén hương.

« Gọi là gặp-gỡ giữa đường,

« Họa là người dưới suối vàng

57

biết cho ».

Lầm-dầm khấn-khứa

58

nhỏ to,

Sụp ngồi, đặt cỏ

59

trước mồ, bước ra.

Một vùng cỏ áy

60

, bóng tà,

Gió hiu-hiu thổi một và bông lau.

61

Rút trâm

62

sẵn giắt mái đầu,

100. Vạch da cây, vịnh bốn câu ba vần.

63

Lại càng mê-mẩn tâm-thần,

Lại càng đứng lặng tần-ngần chẳng ra.

64

Lại càng ủ-dột nét hoa,

65

Sầu tuôn đứt nối, châu sa

66

vắn dài !

Vân rằng : « Chị cũng nực cười,

« Khéo dư nước mắt, khóc người đời xưa ! »

Rằng : « Hồng-nhan tự nghìn xưa,

« Cái điều bạc-mệnh có chừa ai đâu.

« Nỗi-niềm tưởng đến mà đau,

110. « Thấy người nằm đó, biết sau

67

thế nào ? »

Quan rằng : « Chị nói hay sao,

« Một lời là

68

một vận vào khó nghe !

« Ở đây âm-khí nặng-nề,

« Bóng chiều đã ngả, dặm về còn xa ».

Kiều rằng : « Những đấng tài-hoa,

« Thác là thể-phách, còn là tinh-anh.

« Dễ hay

69

tình lại gặp tình,

« Chờ xem, ắt thấy hiển-linh bây giờ ».