TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 59

Một thiên bạc-mệnh lại càng não nhân.

Phong-lưu rất mực hồng-quần,

31

Xuân-xanh xấp-xỉ tới tuần cập kê.

32

Êm-đềm trướng rủ màn che,

Tường đông ong bướm đi về mặc ai.

33

II

Ngày xuân con én đưa thoi,

34

40. Thiều-quang chín chục

35

đã ngoài sáu-mươi.

Cỏ non xanh tận chưn trời,

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.

36

Thanh-minh, trong tiết tháng ba,

Lễ là Tảo-mộ, hội là Đạp-thanh.

37

Gần xa nô-nức yến anh,

38

Chị em sắm-sửa bộ-hành chơi xuân.

Dập-dìu tài-tử, giai-nhân,

Ngựa xe như nước, áo quần như nen.

39

Ngổn-ngang gò đống kéo lên,

40

50. Thoi vàng-vó rắc, tro tiền-giấy bay.

41

*

Tà tà bóng ngả về tây,

Chị em thơ-thẩn dan tay ra về.

Bước lần theo ngọn tiểu-khê,

Lần xem phong-cảnh có bề thanh-thanh.

Nao-nao dòng nước uốn quanh,

Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.

Sè sè nấm đất bên đường,

Dàu dàu ngọn cỏ, nửa vàng, nửa xanh.

Rằng : « Sao trong tiết Thanh-minh.

60. « Mà đây hương-khói vắng tanh thế mà ? »