TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 66

« Cứ trong mộng-triệu mà suy,

« Phận con thôi có ra gì mai sau ! »

Dạy rằng : « Mộng-triệu cứ đâu ?

133

« Bỗng không mua não chuốc sầu, nghĩ nao ! »

Vâng lời khuyên-giải thấp cao,

Chưa xong điều nghĩ, đã dào mạch Tương.

134

Ngoài song thỏ-thẻ oanh vàng,

240. Nách tường bông liễu bay sang láng-giềng.

135

Hiên tà gác bóng nghiêng-nghiêng,

Nỗi riêng, riêng chạnh

136

tấc riêng một mình.

III

Cho hay là giống hữu tình,

137

Đố ai gỡ mối tơ-mành cho xong !

Chàng Kim từ lại thư-song,

Nỗi nàng canh-cánh bên lòng biếng khuây.

138

Sầu đong càng khắc càng đầy,

139

Ba thu dọn lại một ngày dài ghê !

140

Mây tần

141

khóa kín song the,

250. Bụi hồng lẽo-đẽo

142

đi về chiêm-bao.

Tuần

143

trăng khuyết, đĩa dầu hao,

Mặt mơ-tưởng mặt, lòng ngao-ngán lòng.

Buồng văn hơi lạnh như đồng,

Trúc se ngọn thỏ

144

, tơ chùng phím-loan.

Mành tương

145

phơn-phớt gió đàn,

Hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình.

« Ví chăng

146

duyên nợ ba sinh.

147

« Làm chi những thói khuynh-thành trêu ngươi ? »

148

*

Bâng-khuâng nhớ cảnh, nhớ người,