TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 67

260. Nhớ nơi kỳ-ngộ, vội dời chưn đi.

Một vùng

149

cỏ mọc xanh-rì,

Nước ngâm trong vắt, thấy gì nữa đâu !

Gió chiều như gợi cơn sầu,

Vi-lô

150

hiu-hắt như màu khơi-trêu.

Nghề riêng nhớ ít tưởng nhiều,

151

Xăm xăm đè nẻo Lam-kiều

152

lần sang.

Thâm nghiêm, kín cổng, cao tường,

Cạn dòng lá thắm

153

, dứt đường chim xanh.

154

Lơ thơ tơ liễu buông mành,

270. Con oanh

155

học nói trên cành mỉa-mai.

Mấy lần cửa đóng, then cài,

Dẫy

156

thềm hoa rụng biết người ở đâu ?

Tần-ngần đứng suốt giờ lâu,

Dạo quanh, chợt thấy mái sau có nhà.

Là nhà Ngô-việt

157

thương-gia,

Buồng không để đó, người xa chưa về.

Lấy điều du học, hỏi thuê,

Túi đàn, cập sách, đề-huề

158

dọn sang.

Có cây, có đá, sẵn sàng,

280. Có hiên Lãm-thúy

159

, nét vàng chưa phai,

Mầng thầm chốn ấy chữ bài.

Ba sinh âu hẳn duyên trời chi đây !

Song hồ

160

nửa khép cánh mây,

Tường đông ghé mắt, ngày ngày hằng trông.

Tấc gang đồng tỏa nguyên phong,

161

Tịt-mù nào thấy bóng hồng

162

vào ra.

*

Nhận từ quán khách lân-la,