TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 68

Tuần trăng thấm-thoắt nay đà thèm hai.

163

Cách tường phải buổi êm trời,

290. Dưới đào dường có bóng người thướt-tha.

Buông cầm, xóc áo, vội ra,

Hương còn thơm nức, người đà vắng tanh.

Lần theo tường gấm

164

dạo quanh,

Trên đào nhác thấy một cành kim-thoa.

Giơ tay vói lấy về nhà :

« Này trong khuê-các, đâu mà đến đây ?

« Gẫm âu người ấy, báo này,

« Chẳng duyên chưa dễ vào tay ai cầm ! »

Liền tay ngắm-nghía, biếng nằm,

300. Hãy còn thoang-thoảng hương trầm chưa phai.

165

Tan sương đã thấy bóng người,

Quanh tường ra ý tìm-tòi ngẩn-ngơ.

Sinh đà có ý đợi-chờ,

Cách tường lên tiếng xa đưa ướm lòng :

« Thoa này bắt được hư không,

« Biết đâu Hợp-phố

166

mà mong châu về ? »

Tiếng Kiều nghe lọt bên kia :

« Ơn lòng quân-tử sá gì của rơi.

« Chiếc thoa nào

167

của mấy mươi,

310. Mà lòng trọng nghĩa, khinh tài, xiết bao ! »

Sinh rằng : « Lân-lý ra vào,

« Gần đây, nào phải người nào xa-xôi.

« Được rày nhờ chút thơm rơi,

« Kể đà thiểu-não lòng người bấy nay !

« Bấy lâu mới được một ngày.

« Dừng chưn, gạn chút niềm tây

168

gọi là ».