TUỔI 17 - Trang 282

- Không ạ
- Ngoài phố trời có đẹp không em?
- Cũng thường thôi, giống như mọi khi... chị ơi, chị có đau lắm không?
- Bây giờ thì không đau lắm...
- Thế người ta có cưa chân chi đi không?
- Cưa làm gì cơ?
- Thế nhỡ nó bị gãy thì sao?
- Thì... Nó lại mọc ra chứ sao. Nhưng chân chi còn bị gãy đâu, chỉ bị rạn

thôi.

Cậu bé đứng suy nghĩ một lúc rồi bỗng hỏi một cách đột ngột:
- Thế tại sao nếu cây gậy gãy nó lại không mọc ra nữa?
- Bởi vì cái chân nó “sống”, cón cái gậy là thứ “đã chết” rồi.
- Thế nếu con mèo nó làm gãy chân thì chân nó cũng lại mọc phải không

chị?

- Dĩ nhiên là sẽ mọc rồi.
Tania định quay người lại. nhưng đau quá nên cô nhăn mặt và cắn chặt

môi.

- Đau lắm hả chị? - Thằng bé hỏi, mặt cũng nhăn nhó đầy vẻ thương

cảm.

- Dĩ nhiên là đau rồi... Cho chị xin ngụm nước nào!
Khi cô uống nước xong, Sura lại hỏi tiếp vấn đề mà em đang muốn biết.
- Chị Tania ơi, thế nếu như con chim sẻ bị gãy chân thì chân nó cũng lại

mọc chứ?

- Ôi, Sura ơi, em làm cho chị phát chán lên vì những câu hỏi ngốc

nghếch của em thôi!

Cô rất yêu thằng em trai nhỏ của cô tuy rằng cô luôn gọi nó là thằng

“hâm”. Hai năm trước đây sau khi nó đi cắt tóc về, nó lập tức biến thành
bác thợ cắt tóc. Hôm sau nó cắt mất bộ râu mép của chú mèo, ngày hôm
sau nữa nó lại cắt mất món tóc đẹp tuyệt vời của em gái. Có một lần nó đổi
được cho một cậu bé ở cùng nhà một tuýp sơn dầu, khi biết được người ta

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.