Trương Cẩn hạ giọng nói.
- Lui về đường cũ?
Vũ Trọng Văn thở dài nói:
- Đường về người Cao Cú Lệ đã phong kín còn nghiêm mật hơn so với
cánh rừng này.
Đang nói, bỗng có người từ phía xa chạy vội tới la lên, mấy Đại tướng
quân nghiêng đầu nhìn, chính là người phái đi dò đường Vũ Văn Chước.
Người này cũng là gia tướng của Vũ Văn gia, Vũ Văn Thuật có chút tín
nhiệm.
- Nguyên soái!
Vũ Văn Chước không kìm nổi vui mừng:
- Lúc thám báo đi dò la toà đại thành đó, phát hiện có người khác đang
thăm dù phòng thủ của người Cao Cú Lệ trong thành. Thám báo bí mật trở
về, ngài đoán xem cũng muốn đánh toà đại thành kia là chủ ý của ai?
- Nói thẳng đi!
Vũ Văn Thuật cau mày nói.
Vũ Văn Thuật nói:
- Là Yến Vân! Đang ở phía nam đại thành cách 40 dặm, đều là binh mã
của Đại Tùy chúng ta, có ít nhất là hai vạn người.
- Cái gì?
Vũ Văn Thuật đứng phắt dậy không thể tin nổi liền hỏi:
- Ngươi nói lại lần nữa xem nào, thực sự là Yến Vân?