Lý Nhàn ngượng ngùng mỉm cười, ngồi đối diện xuống chiếc bàn đá
trước mặt Diệp Hoài Tụ. Có binh lính dâng trà lên, đặt trước mặt Lý Nhàn
sau đó liền lui xuống. Chỉ là khi đi không tử chụ đã liếc nhìn khuôn mặt
Diệp Hoài Tụ chốc lát, sau đó mới bối rối bước đi.
- Ngươi ở nơi này không tốt lắm.
Diệp Hoài Tụ nhìn Lý Nhàn nói một câu nghiêm túc.
- Sao lại không tốt?
Lý Nhàn hỏi một câu nghiêm túc. Hắn biết Diệp Hoài Tụ là một người
phụ nữ hiếm thấy, không dễ gì gặp được, lại thấy Diệp Hoài Tụ nói thật như
vậy, cho nên phản ứng đầu tiên của hắn là Diệp Hoài Tụ đã nhìn ra kẽ hở
nào đó trong bố phòng của ngọn núi này, hoặc có lẽ là có chỗ nào đó khiến
cho Diệp Hoài Tụ không hài lòng. Cự Dã Trạch là nơi mà Lý Nhàn lập
nghiệp mấy năm tới, cho nên, hắn rất cẩn thận với bố phòng ở trại này. Lý
Nhàn đã từng cùng Diệp Hoài Tụ thảo luận về binh pháp chiến trận ở Thảo
Lư Trại Bắc, biết binh thư của người phụ nữ này chí ít cũng còn hơn mình
một cỗ xe ngựa.
- Có chút tiêu điều, xơ xác, thiếu chút nhi nữ tình trường.
Diệp Hoài Tụ mím môi cười, nhìn sự kinh ngạc trên mặt Lý Nhàn mà có
chút đắc ý.
Lý Nhàn không phản bác lại, nâng chén trà lên uống một ngụm.
Diệp Hoài Tụ nheo mắt nhìn hắn nói:
- Vừa rồi còn tưởng rằng ngươi không có biến đổi gì, bây giờ mới thấy
xem ra ngươi càng ngày càng vô vị. Được rồi, bốn chữ nhi nữ tình trường,
đổi thành khói lửa.