Nhưng không hề nghi ngờ, cô là một cô gái nhìn một lần rất khó nén
lòng muốn nhìn lần thứ hai.
- Đô úy, bọn họ không tin ngài.
Hoàng Loan hơi hơi cúi đầu nói.
Văn Ngoạt cười cười nói:
- Đúng vậy, Trương Trọng Kiên bọn họ sẽ không tin ta, bọn họ nhất định
sẽ nghĩ ta gạt bọn họ đã bố trí nhân sự ở chỗ để chiến mã.
Ông ta cười đắc ý, hỉ hả như đứa trẻ, vẻ mặt như thế, nếu có người quen
thuộc Đại Tùy Hoàng Đế Bệ Hạ ở đây, nhất định sẽ phát hiện nụ cười đắc ý
này quá giống lúc Hoàng Đế Bệ Hạ đắc ý.
- Bọn họ cho rằng ta đã bố trí mai phục, thật ra ta không hề.
Ông ta chỉ phương hướng truyền đến tiếng ưng kêu:
- Đi đi, ngươi dẫn đội đi, bắt đám ngu ngốc này lại cho ta. Nếu phản
kháng, giết toàn bộ.
Hoàng Loan cúi đầu nói: - Thuộc hạ tuân mệnh!
Nàng vẫy vẫy tay, mang theo hai đoàn Long Đình Vệ đuổi về phương
hướng đám người Lý Nhàn biến mất. Biên chế cơ bản của quân đội Đại
Tùy, mười người làm một hỏa, thiết lập một Hỏa Trưởng. Năm mươi người
làm một đội, thiết lập một đội trưởng. Một trăm người làm một Lữ, thiết lập
một Lữ Soái. Ba trăm người làm một đoàn, thiết lập một Giáo Úy. Thiết lập
Chiết Xung Phủ, quản hạ một ngàn hai trăm binh lính thủ lĩnh xưng là Đô
úy.
Văn Ngoạt vỗ vỗ cổ con chó ngao lớn kia, nói: