TƯỚNG VỀ HƯU - Trang 204

- Hồi ấy đằng ấy cứ như con chim sáo ấy... Bây giờ chim sáo

sang sông mất rồi...

- Bây giờ thành mẹ mướp rồi...

- Chưa... vẫn còn giòn lắm! Này! Lên giường đi! Cứ ngồi thế

này khó chịu quá...

- Tay anh sao thế? Sao lại có máu thế này? Xin anh... em xin

anh... Đừng làm như thế... Em có chồng rồi, con sáo đã sang sông
rồi...

- Mẹ khỉ! Có chồng càng dễ chơi ngang...

- Không được... Anh là con người thơ văn, anh phải biết chứ...

Con sáo đã sang sông rồi!

- Hay là tôi già?

- Chết thật! Đừng nói thế... Em kính trọng anh, em kính trọng

ông cơ mà...

- Vứt cái kính trọng của cô đi... Nhưng em đã bỏ đi rồi. Cái mênh

mông ấy vừa rơi vừa chìm...

- Không phải bỏ đi... là chuyện phải thế... Không xuống âm phủ

giời bắt tội cho, khổ lắm... Kìa! Sao máu dây ra cả người thế này?

- Thôi! Không nói nữa! Em bỏ chồng về ở với tôi không?

- Đấy là thơ... làm thế sao được...

- Vứt thơ đi! Em bỏ chồng về ở với tôi không?

- Em lạy anh... Em lạy ông... cho em về nhà. Chiều rồi, tối nay

nhà em còn luộc bánh chưng...