TÚP LỀU BÁC TOM - Trang 276

Tom... Tôi chết mất...

Bác Tom cầm tay chủ, nước mắt chảy ròng ròng.

Eva mệt nhọc thở hổn hển trên gối, mặt nhăn lại.

- Eva! Augustine khe khẽ gọi con. Nó không nghe thấy tiếng gọi.

- Eva! Con nhìn thấy gì, con?

Một nụ cười rạng rỡ thoáng qua trên nét mặt, Eva nói thầm từng

tiếng:

- Tình thương... niềm vui sướng... sự yên bình!

Thế rồi, cô bé thở dài...