TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 146

ông già nhà giàu . Cho nên tuy chẳng nói ra , nhưng hai cô đều âm thầm lo
sợ cho tương lai .

Buổi tối hôm ấy trời sáng trăng , hai chị em xay gạo ở đầu nhà , đang

nói chuyện phím thì bà Lương bưng rổ khoai luột ra cho các con . Nhận
thấy mẹ vui , Hậu mới bạo dạn hỏi

- Mẹ , đừng nhắc đến chuyện nhà bà Cần nữa , mẹ ạ ! Anh Tuất sắp cưới

vợ rồi !

Bà Lương trợn mắt hỏi lại :

- Thằng Tuất sắp lấy vợ ? Lấy ai ?

Hậu đáp :

- Con nghe bảo cưới cái cô nào ở bên kia sông , chứ không phải người

làng mình !

Bà Lương đang cầm củ khoai bốc dở , ném bẹt vào rổ và bực bội nói :

- Cái bà Cần này cũng láo thật ! Chỗ người lớn với nhau , lại quen biết

bao nhiêu năm nay mà cứ y như đồ trẻ con ! Thế mà cũng dám mở mồm nói
chuyện với tao ! Để phiên chợ này tao gặp , tao sẽ cho một trận !

Hậu cười buồn :

- Ơ hay ! Người ta không lấy con thì thôi chứ sao mẹ lại định mắng

người ta ! Vợ chồng là duyên số , mẹ chả bảo , mãi như thế hay sao ?

Bà Lương chưa kịp nói thì Duyên chép miệng chen vào :

- Anh Tuất là con một của ông bà Cần . Chị Hậu không lấy anh ấy là

may đấy mẹ ạ ! Báu gì mà phải tiếc ! Đời nào thì lấy chồng con một cũng