TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 344

- Chị lên xe , tôi kéo . Chị mới lên Hà Nội lần đầu , biết đàng nào mà mò

!

Hậu hoàn hồn mỉm cười và hỏi :

- Hóa ra anh là …

Người kia ngắt lời :

- Vâng ! Tôi đây . Anh Quảng không dặn chị hay sao ?

Anh phu xe đang nói dở câu thì có hai người đàn ông mặc âu phục từ

phía nhà ga đi ra , xăm xăm bước tới phía Hậu , nét mặt rất khả nghi . Sợ là
mật thám theo dõi , anh phu xe vội lớn tiếng bảo Hậu :

- Xin bà hai hào ! Từ đây lại đằng ấy xa lắm , lại toàn đường dốc . Bà

cho hai hào tôi mới kéo !

Hậu ngần ngại đứng yên . Cô chưa bao giờ ngồi xe kéo . Đàn bà nhà quê

suốt đời chỉ đi bộ . Xe kéo là thứ phương tiện dành cho các thầy thông ,
thầy phán , hoặc những phú thương thị thành chứ một người nhà quê chân
đất như Hậu leo lên xe coi nó chướng mắt lắm . Chờ hai người đàn ông lạ
mặt đi xa , anh phu mới giục :

- Chị lên đi . Đừng đứng giằng co ở đây , người ta để ý !

Hậu miễng cưỡng leo lên , nhíu mày bảo:

- Ngại quá , bắt anh kéo !

- Người chị nhẹ như bông , ngại cái gì ! Tôi đã kéo những ông khách

béo trục béo tròn , nặng như tạ gạo ! Chị ăn thua gì !

Anh ta nói đúng , Hậu dáng người mảnh mai , bà Lương vẫn thường nói

đùa với bạn bè của Hậu :