TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 544

Minh cũng cười lại và lên giọng lớn hơn , hy vọng Duyên ở bên trong

nghe thấy mà chạy ra :

- Cảm ơn ông ! Tôi mở hàng thì thể nào hôm nay ông cũng đắt khách

lắm !

Chủ nhân vừa thái cam thảo vừa gợi chuyện :

- Ông ở gần đây hay chỉ đi qua ….

Minh lại vừa nói vừa nhìn vào trong :

- Thưa tôi ở gần đây ….Cũng không gần lắm , nhưng gọi là gần vì cũng

trên con phố Khâm Thiên này ! Nhờ trời thương , tôi ít ốm đau , thành thử
chả có hân hạnh được ghé thăm hiệu thuốc của ông !

Minh thấy câu giờ như thế cũng đã đủ lắm rồi mà Duyên vẫn không

nghe thấy , làm anh khá thất vọng . Hay là Duyên không có trong nhà ? Cô
đi chợ sớm chăng ?

Chủ nhân gói những lát cam thảo mới thái xong vào miếng giấy nhật

trình , trao cho Minh , Minh trả tiền rồi cố nấn ná thêm chút nữa . Anh nói :

- Tôi đi làm , tối mới về . Cảm phiền ông , nếu có sẳn nước nóng , xin

ông cho một cốc , tôi pha thuốc bột uống ngay bây giờ thì tiện hơn cả !

Chủ nhân vui vẻ đáp :

- Có chứ ạ ! Ông tính thế cũng phải ! Bây giờ phải uống nửa gói . Tối về

uống nốt !

Rồi ông quay vào gọi lớn :

- Ly ơi Ly ! Đem phích nước sôi ra đây !