TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 553

- Tôi cũng mừng gặp lại Duyên …. Nói chuyện ngoài đường không tiện

. Hay là cô lại đằng nhà tôi đi , được không ?

Duyên mừng quá vì không ngờ Minh rủ cô lại nhà . Gặp Minh mà Minh

gợi chuyện là đủ vui lắm rồi , huống chi Minh còn rủ lại nhà ! Cô hỏi :

- Nhà anh ở đâu ?

Minh lấm lét nói nhanh :

- Cũng ở con đường này . Đi bộ một lát là đến . Bây giờ tôi đi trước , cô

cứ đi theo tôi …

Duyên ngắt lời :

- Vâng ! Anh đi đi ! Nhưng anh đi chậm thôi , kẻo nhỡ em bị lạc !

Minh toan cất bước thì Duyên lại hỏi một câu khách sao không đúng lúc

:

- Thế anh không đi làm ư ? Lúc nãy anh bảo với ông Chu là anh đi làm

cơ mà !

- Tôi nghỉ một buổi cũng không sao !

- Vậy thì anh về nhà đi . Anh cứ đi tự nhiên , em theo ngay sau lưng !

Minh gật đầu và rảo bước ngay . Đưa Duyên về nhà nói chuyện đã , buổi

chiều đến tòa báo cũng không sao .

Về phần Duyên , đến lúc ấy , đi sau lưng Minh cách khoảng vài bước ,

để đến nhà Minh , cô mới chợt nhận ra là mình quá táo bạo . Táo bạo không
những chỉ xét về khía cạnh luân thường đạo lý , nam nữ thọ thọ bất thân ,
mà hơn thế nữa , gặp riêng Minh tức là cô đã vi phạm nguyên tắc bí mật của
người đi làm cách mạng . Ở hòan cảnh của cô , đúng ra phải tránh né mọi